Khuynh hướng “kho hoá” ngôi nhà biet thu
Trong trào lưu “sang” hoá ngôi nhà Việt mười năm vừa rồi, ngoài việc xuất hiện “phòng sinh hoạt gia đình”, ta cũng thấy xuất hiện một loại phòng chức năng chưa hề có trước kia: đó là phòng closet nằm kề phòng ngủ chính (master bedroom).thiet ke biet thu Đó là phòng để quần áo, giày dép, túi xách… của chủ nhân căn phòng ngủ. Phòng này ra đời để giải quyết vấn nạn: phòng ngủ trước thường gồm luôn tủ kệ nơi để quần áo, túi xách rồi giày dép khắp nơi, vấn nạn này càng thêm nặng khi người ta giàu có mua sắm quá nhiều đồ… Giờ đây, ngoài phòng tắm kết nối trực tiếp với phòng ngủ đã xuất hiện thêm phòng closet này. Nơi đó có tủ quần áo, kệ để giày, giá để túi xách, vali…, được sắp xếp gọn gàng, và phòng ngủ được giải phóng thật thoáng đãng tạo một “chất lượng ngủ” hoàn hảo.
Đàn bà hoàn hảo thiết kế biệt thự
Nhưng, dù gọi hoa mỹ bằng tên gì thì đây cũng biet thu chỉ là một biến dạng nâng cấp của loại phòng chứa đồ, hay một loại nhà kho cao cấp. Nói nôm na như vậy để thấy rằng vấn nạn thật của ngôi nhà chính là khuynh hướng ngôi nhà bị “kho hoá”. Đồ đạc ngày càng quá nhiều để phục vụ cho những nhu cầu vừa thật vừa ảo của con người hiện đại.
Chẳng hạn, sắp tới chắc hẳn phải có một nơi giải quyết các vấn nạn cho sự bùng phát các thứ linh tinh từ đồ chơi công nghệ, có phải không khi căn nhà chúng ta hiện đang bối rối với hai thứ rất đơn giản: các cục sạc pin và các điều khiển từ xa. Bạn sẽ gặp ở mỗi gia đình hiện nay có không dưới vài chục các loại “cục” như vậy: nhà bốn người sẽ có ít nhất tám cục sạc di động (mỗi người thường có hai di động), cả chục cục sạc khác cho iPad, Kindle, laptop, camera… Còn điều khiển từ xa: nào là cho mấy các tivi trong nhà, mấy đầu phát truyền hình cáp, mấy máy điều hoà, mấy cái quạt, mấy cái máy hát…
Ở Đức, các ngôi nhà lớn ở ngoại ô luôn phải dành một tầng biet thu áp mái để làm kho, chỉ cần kéo trần nhà xuống là có một chiếc thang tự động trượt xuống để ta lên mái… cất đồ linh tinh. Ngoài ra, họ còn phải có một kho đựng thức ăn, vì nhà xa, mỗi tuần đi chợ một lần, nên nhà nào cũng có một closet nhỏ chứa hằng hà đồ ăn đóng hộp, tủ cấp đông đầy ứ gà, bò, rau ướp lạnh…
Xã hội tiêu dùng đang dần tiến đến nước ta, người ta sẽ “shopping for fun”, mua sắm cho vui nhiều hơn là nhu cầu cần dùng, nên đồ dư thừa càng nhiều và nhu cầu kho chứa đủ thứ khác sẽ phát sinh. Cho nên, thiết kế một căn nhà tương lai là phải tận dụng mọi ngóc ngách để làm “chỗ kho” nếu không đủ lớn cho “nhà kho”. Khuynh hướng cần chỗ cất giữ các đồ đạc dư thừa sẽ trở thành một yêu cầu không thể thiếu khi chọn mua nhà trong tương lai rất gần.
Dĩ nhiên, các chuyên gia về “cái chốn đi về” này sẽ phải suy tư nhiều để tái định nghĩa những điều còn mất mai đây. Và chỉ có thế họ mới có hy vọng làm ra những “sản phẩm nhà thật” để tồn tại được trong thời đại mà “sản phẩm nhà ảo”, “nhà mua để đó”, để đầu tư, để bán… không còn chỗ tồn tại sau những cơn mơ ảo vừa tan tành hôm qua.
Có nhiều ứng xử trong xây dựng hiện nay không thuộc về chuyên môn xây dựng hay phong thuỷ gì, mà đa phần liên quan đến nếp nghĩ lâu ngày thành quen của cộng đồng, dân cư. Về việc kiêng xây nhà trong tháng giêng, có một số nguyên nhân như sau:
Tháng giêng là tháng ăn chơi: lịch âm song hành lịch dương, thưởng tết, về quê ăn tết... luôn là chuyện “nóng” với người lao động lẫn chủ doanh nghiệp mỗi năm. Về phía chủ nhà, tâm lý muốn kết thúc mọi việc cuối năm cũ để sang năm mới thảnh thơi cũng kéo theo việc “chạy đua” thời gian trước tết cho xong mọi việc từ sửa nhà đến hoàn thiện, nhà nào lớn quá không dọn vào kịp thì cũng ráng xong phần thô.

Thực sự, các doanh nghiệp xây dựng nước ngoài có thấy ai nói kiêng kỵ gì đâu, chỉ có thầu và nhân công nhỏ lẻ của Việt Nam mới có “nếp nghĩ” này. Ảnh: Ngọc Hoài
Về thời tiết và xã hội, do thời điểm đầu năm là tiết thiet ke biet thu khí Lập Xuân, qua Vũ Thuỷ đến trước tiết khí Kinh Trập (khoảng từ ngày 4 tháng 2 dương lịch đến trước ngày 6 tháng 3 dương lịch) luôn có thời tiết khá giá lạnh, ẩm ướt, nhất là biet thu ở miền Bắc và miền Trung, nên đa phần thợ thuyền ngán ngại đầu năm đã phải khởi sự đào đất làm móng lúc lạnh giá, vất vả. Còn ở miền Nam thì tuy nắng ấm nhưng cư dân lại có đặc trưng văn hoá Nam bộ vốn “cầu dừa đủ xài”, ăn ở phóng khoáng, ai sao mình vậy... nên từ thầu đến thợ đều trông ngóng thiên nhiên, nhìn ngó qua xã hội, ai ai cũng ngại thay đổi, ngại phải hì hục đầu năm phải làm nhà cửa, ngại làm khác với cộng đồng, với số đông.
Thực sự, các doanh nghiệp xây dựng nước ngoài có thấy ai nói kiêng kỵ gì đâu, chỉ có thầu và nhân công nhỏ lẻ của Việt Nam mới có “nếp nghĩ” này. Mặt khác, trong tất cả các tài liệu phong thuỷ chính thống Đông lẫn Tây không hề có kiêng kỵ làm nhà hai năm hay kiêng khởi công đầu năm gì cả, chỉ có chọn năm tháng ngày giờ khởi công sao cho hợp tuổi gia chủ mà thôi. Còn nhà làm xong lúc nào thì chọn ngày tháng tốt để nhập trạch, dọn vào lúc đó, quyền biến tuỳ theo hoàn cảnh, không hợp tuổi thì mượn tuổi, khá linh hoạtthiet ke biet thu .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét